Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

NHỮNG KẺ KHỐN NẠN

NHỮNG KẺ KHỐN NẠN
Lũ chúng ta
lớn lên
Khi đất nước không còn chiến tranh
Đã hết cảnh chia ly loạn lạc
Những tưởng là vinh quang, hạnh phúc
Khi đâu đâu cũng khẩu hiệu, mitting và cờ đỏ ngợp trời

Tuổi 15,16
nhìn cuộc đời
thật ngỡ ngàng …
khi không còn ai là thần tương
Học để mà học, vì không biết làm gì khác
Phá rừng trồng sắn, khai hoang trồng lúa
Bởi lẽ:”Lao động là vinh quang”
Và cái đói, cái rét luôn thập thò rình rập

Có những kẻ đã rời bỏ mái trường, cùng gia đình kiếm sống
Cũng có những kẻ vẫn kiên trì theo học
Cố nuốt chửng những chính trị, triết học, lịch sử, văn học,..
để kiếm cái nghề hoặc bon chen với đời

Chia ly…
Đứa sớm lập gia đình tìm chốn nương thân
Kẻ lang thang, hoặc viễn du tận trời Âu tìm đất sống
Tất cả
rồi vẫn tồn tại

Ba mươi năm tha hương
Trong vòng xoáy cuộc đời
Vật lộn với bát cơm, manh áo
Cuộc sống với bao đổi thay cùng đất nước
Nay gặp lại
Lũ chúng ta,
tâm hồn chẳng khác xưa
Khốn nạn đã nuôi ta khôn lớn
Giăng Van Giăng vẫn luôn hiện hữu trong mỗi con người
để biết trân trọng cái ta đã đánh mất và tìm được
Hội ngô, bất ngờ,
nụ cười, nước mắt
Cả cái chết cũng chỉ làm ta yêu quý nhau thêm

Từ nay
Chia ly đã đi vào dĩ vãng
Hội ngộ làm ta lớn mạnh thêm
Lũ chúng ta hạnh phúc
Đó là chân lý vĩnh hằng

(Bài này viết tặng các bạn học trường cấp ba khoá 76-79)




BAN MỚI
Một chiều mùa hè tại công trường khi mọi người xong việc chờ xe đến đón về, bọn mình đang ngồi trong quán nước, một anh chàng hơi to con, đen, tóc bồng bềnh cùng cặp kính cận trông hơi nghệ sỹ vừa đi nhậu về ghé qua. Nghe mọi người bảo anh chàng này cũng có tâm hồn lắm. Mình đang đàn bản Fest larian, anh ta ngạc nhiên và hỏi anh biết bản nhạc này à?. Mình còn ngạc nhiên hơn nữa và hỏi thế tại sao bạn biết bản này bởi gần 30 năm nay có ai chơi và nhắc đến bản nhạc này đâu. Thế là bảo mọi người về trước, mình ở lại và sẽ về sau. Chỉ còn hai người tâm sự hết chuyện này nhảy sang chuyện khác, cũng uống tù tì không dứt, lòng thật vui khi biết chắc trong cái nắng mưa, mồ hôi và khổ cực ở đây sẽ có người đồng cảm, chia sẽ cùng mình.
“Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo”- Trịnh Công Sơn
Thi kém mình một tuổi nhưng thấy rất trẻ, mình đặt tên chàng là Giăng van Giăng bởi hắn rất khỏe, hát to, thích tắm vào buổi sáng những khi trời thật lạnh và lại thích uống rượu trắng.
Hắn gọi mình là sư phụ làm mình ái ngại. Hắn nói em xem anh như người anh tinh thần, em rất cảm phục cái nết hiền nhưng ngang và nghệ sỹ của anh. Nhưng thôi kệ, muốn thế nào cũng được. Và trong danh bạ điện thoại của Thi mình thấy tên sư phụ thật
Thế là mình gặp Thi thường xuyên, mà sao hai thằng nhiều chuyện thật, cái gì cũng hợp từ nhạc, đời sống, gia đình nội ngoại, cá tính. Ở công trường mọi người đều biết hình bóng này nên có đi đâu và ngồi đâu họ cũng bố trí cạnh nhau, nếu họ không sắp xếp thì mình nhảy vào ngồi cạnh Thi vậy. Thi là người dạy mình lái xe và mình là người học trò luôn được thầy khen rằng thông mình, có khiếu (?), và đây cũng là cơ duyên để mình có ô tô đó.
Mình rất thương anh em công nhân ở đây, suốt ngày vật lộn với cát đá ximăng bui, nhiều khi 3-4 giờ sáng mới về thế là lăn vào lán ngũ luôn, mặc cho mồ hôi sưởi ấm họ vào những đêm giá rét. Vơ Thi (Vi) gọi về nhà miết nhưng chẳng được . Thi bảo em nhớ gia đình lắm và đây là lần đầu em xa nhà hơn ba tháng. Nhân dịp nhà giỗ chạp Thi cũng được về Sài gòn. Khi đông đủ mọi người Vi bảo anh Thi đã có bồ ở BMT làm mọi người vô cùng chưng hửng bởi họ thừa biết Thi đâu có cái tính ấy. Mọi người đổ dồn vào vợ Thi hỏi cho ra nhẽ, Vi nói đó là anh Toàn làm mọi người một phen hú vía..Những bạn thân của mình như anh Kiệt, anh Hùng, Hoà, Bảo, Thiện, cùng vợ con mình rất quý mến Thi.
Nhiều lần mình nói Thi thu xếp về nhà gần vợ con đi. Tiền bạc tuy cũng cần nhưng gần vợ con thiết thực hơn nhiều, nhưng rồi cũng chẳng được. Thi phải cố vài năm nữa.
Chuyện để lại trong mình ấn tượng nhất là cây đàn giutar
Biết mình chơi đàn, Thi nhờ người anh mua dùm cây đàn thế là ngoài câu chuyện, hai thằng lại có tiếng đàn cho hội ngộ thêm phong phú. Cây đàn thật hay, thật tuyệt. Sau 30 năm giờ mình mới có dịp dợt lại cho Thi nghe gồm những bản Quân hành, Romace, Giọt lệ, Sầu Chopin cùng một số ca khúc tự soạn và đặc biệt là kỹ thuật reo dây, ép dây. Đúng là ca sỹ hát hay do khán giả, Thi lắng nghe, tay cầm điếu thuốc không dám mồi lửa bởi sợ một tiếng động nhỏ sẽ làm sư phụ cụt hứng . Mình thấy mình đàn thật hay, tiếng đàn trầm ấm, thánh thót vô cùng. Có lần chơi xong chợt thấy điện thoại bên cạnh, thì ra Thi đang mở cho vợ nghe. Những đêm trăng thanh gió mát có cây đàn cùng bạn hiền. ôi cuộc đời đẹp lắm, trong cực khổ ta vẫn tìm được hạnh phúc vô ngần. Khi công việc đã xong Thi không chịu cầm đàn về. Một hai tặng cho mình trong khi nhà mình đã có. Vậy anh tặng cho anh Bảo nhé! Thi đã đồng ý nhưng trong thâm tâm vẫn tặng cho mình (cũng ngang cỡ sư phụ chứ đâu vừa gì) Thi đi rồi mình chẳng thể nào chơi đàn lại được, chuyện cứ như Bá Nha –Tử Kỳ vậy.
Thi đang công tác ở Huế, xa quá, nhớ quá, gần hai năm chưa gặp lại.
Bài viết này cũng là tấm lòng thành thật rằng mình luôn nhớ đến Thi – một người bạn mới


(Thi bìa trái, KTS Lỉnh và cậu Năm)

HÁT

Đứa trẻ vừa chào đời
Đã được à ơi
Bằng những lời ru ngọt ngào tình mẹ.
Người vừa nằm xuống
Được người thân tiễn đưa
Bằng những lời ca tiếc thương, ai oán.

Chúng ta
Hát khi sướng vui, buồn khổ,
Khi cô đơn, lúc hạnh phúc.
Người câm hát bằng tiếng lòng
Người điên hát say sưa quên thực tại.
Cỏ cây đất trời vẫn vọng vang bốn mùa ca khúc
Con trăng cô đơn vời vợi trên cao vẫn đứng hát một mình

Còn tôi
Sẽ hát mãi về tình yêu.
Hát cho tôi và tất cả mọi người ...
Ngày nào
Trái đất
Thôi,
Không còn nữa.
Sẽ vẫn còn
Khúc ca vĩnh biệt.
Với hư vô...
4/2010

NGƯỜI ĐÀN BÀ PHỤ HỒ

Người đàn bà phụ hồ
Giữa trưa,
Nắng gắt
Làn da đen đúa và đôi bàn tay chai sạn
Sao họ khổ thế!

Còn bạn đang làm gì?
Hằng ngày bạn tiếp xúc với sách vở, giấy bút,...
Hoặc cây lúa, ngọn cỏ - vẫn còn mềm mại chán!
Hoặc đất - vẫn mát

Người đàn bà phụ hồ
Hằng ngày tiếp xúc với:
Đá - sắc!
Sắt - lạnh!
Cát - không nắm được
Bêtông - khô cứng và vô hồn

Người đàn bà phụ hồ

Họ đang xây những căn nhà cho xã hội thêm đẹp ư?
Không
Họ đang xây những hạnh phúc lớn lao của họ

Người đàn bà phụ hồ
Không khổ

CÔ ĐƠN
Trống vắng, buồn
Xa lạ, cô độc

Tôi uống ly nước – Dòng sông nơi xa ấy vẫn chảy
Tôi hút điếu thuốc – Mây trên trời vẫn xa tít mù khơi
Tháy mình lạc lỏng
Giữa dòng đời tấp nập ngược xuôi.
Và tôi tìm hiện sinh
Tìm ý nghĩa cuộc sống
Cho đời bớt quạnh hiu
Để biết mình tồn tại.

Cô đơn cũng cần thiết như cuộc sống vậy

HẠNH PHÚC

Không ai đi tìm hạnh phúc
Nhưng luôn mơ để được

Anh nông dân
Hạnh phúc
khi cày xong thửa ruộng?
Khi đang trên đường về?
Khi ăn cơm cùng vợ con?
Hay khi trải lưng nằm và mơ những giấc mơ êm đềm mộng mị
Về ngày mai no ấm?

Hoạ sĩ
Vẽ xong bức tranh
Vội bán ngay
Chẳng còn thời gian ngắm tác phẩm của mình

Kẻ viết bài này
Cũng bốc phét như bao người khác
Viết cho xong một bài, lại bài nữa
Hay thôi! Không viết nữa. Hạnh phúc ư?

Hạnh phúc của người này
Là ước mong của kẻ khác
Có ai
chịu dừng để đón nhận...

Hạnh phúc
vẫn mãỉ là
Giấc mơ
không có thực.


NỢ
Tôi nợ em
Người bạn đời
Đã rời xa gia đình
để mãi mãi tha thứ
những lỗi lầm của tôi

Tôi nợ con trai,
Bố đã chẳng chơi với con hết mình
Và cũng chưa dạy dỗ con đến nơi đến chốn

Tôi nợ bố mẹ tôi
Vì đứa con nhỏ dại
Vẫn mãi không khôn lớn

Tôi nợ anh chị em
Một thằng em chưa ngoan
Người anh không mẫu mực

Tôi nợ bạn bè
Họ quá yêu thương tôi
Tôi vẫn chưa đáp lại

Tại sao cuộc đời này
Đã cho tôi nhiều quá
Nên lòng tôi luôn mang…
Nợ




CHIẾC ÁO

Mọi người sống trên đời
Đều có hai chiếc áo
Một mới và một cũ

Áo mới mặc cho người
Giữ bề ngoài đẹp đẽ
Cẩn thận và trang nghiêm
Dường như ta người lạ

Về nhà
Cởi ngay

Trẻ em mặc áo cũ
Thoải mái nghịch, đùa, chơi
Chẳng lo áo rách bẩn
Miễn được theo ý mình
Nên khi mặc áo cũ
Ta bổng thành đứa trẻ
Bên những người thân yêu
Hết ngượng ngùng, lo lắng…

Áo mới và áo cũ
Theo ta suốt cuộc đời
Nhưng cũng chẳng dấu được
Nỗi vui buồn bên trong

Những khi thân không áo,
Ta mới thật là ta.


VÔ THƯỜNG

Con người,
lý thuyết,
tình yêu,
thời gian
trong thế gian nhỏ bé này
đều vô thường hết thảy.

Vũ trụ bao la kia
tôi không thể nào hiểu được
Mà cũng chẳng cần biết để làm gì.

Tôi là ai
Đơn giản...
là gia đình, bạn bè
Vài ly rượu và một vài tình khúc
Hát lên
Cho ngày thêm dài
và đêm ngắn lại
Rồi tất cả cũng vô thường.

Tình yêu dành cho em
với bao nhớ nhung, khắc khoải
cô đơn và hạnh phúc
cũng chỉ là ...
vô thường ư?


THẦY
Thầy tôi
Là thư viện,
người thân, bạn bè,
và cả người vợ yêu dấu.

Thầy tôi
Là người có tấm lòng yêu thương học trò
Với tâm hồn quảng đại dạy tôi làm người
Mà tự tôi cảm nhận được

Tôi qua sông, đã trả tiền
Đừng bắt tôi phải nhớ ơn họ
Nếu cần, có ngay:
một tiếng cám ơn – vô hồn

Một tiến sĩ danh tiếng
Kéo theo hàng trăm ông thầy hợm hĩnh bảo rằng
“Đó là học trò của tôi, tôi đã đào tạo họ,..”
Mà họ không cần biết học trò đó đã bỏ bao công sức mới có được
Nhà giáo nhân dân, ưu tú
Với tôi:
Chỉ là người làm công ăn lương – chấm hết

Có một người thầy
Dạy dỗ tôi suốt cả cuộc đời,
cả cuộc hành trình thăng trầm của cõi người
Đó là trái tim và trí óc non trẻ của tôi.


NÀNG

Nàng cười
Mọi lo lắng
Muộn phiền
Tan biến
Chỉ còn lại những từ ngữ tốt đẹp nhất trên đời hiện hữu quanh tôi
Trời đầy trăng và sao
Gió thoảng
Ôi cuộc đời này hạnh phúc biết bao nhiêu!

Nàng nói chuyện như trẻ thơ.
Như cây trái hương thơm mộc mạc
Để tôi không nhận ra mình nữa.
Và cũng không biết mình đang lạc bước nơi đâu ...

Nàng về,
Buồn vời vợi.
Tôi không an ủi vỗ về.
Chỉ mong ngày gặp lại .
Nàng sẽ nói sẽ cười
Và tôi
Lại thấy mình
lạc bước...



VÔ CẢM

Con thú bị thương
Đồng loại cùng vào giúp đỡ
Con thú nằm chết
Đồng loại lại gần, ghé mũi vào
đi tiếp

Anh hùng thất bại và ngã gục
Tôi nghe tiếng cười và tiếng vỗ tay
Bảo mọi người dừng đến gần
Tiếng cười và tiếng vỗ tay
Tiễn đưa kẻ chiến bại

Kẻ trên …
người nằm xuống, cần sự giúp đỡ
Tôi không nghe và thấy gì cả
Họ đi đâu hết?
Họ vẫn quanh đó
nhưng …
vô cảm



KHÓC
Đứa trẻ bị đòn đau
Tiếng khóc trong trẻo, dễ thương và tội nghiệp
Khiến ai cũng xót lòng
Bố mẹ lại khóc theo

Ta khác chi đứa trẻ
Cũng khóc khi đau buồn, thương tiếc, nhớ nhung, sầu muộn,..
Khóc đi
để tâm hồn thêm rộng mở và trái tim thêm bao dung
Hãy khóc đi
Chẳng phí hoài đâu
Giọt nước mắt cho ta thêm lớn mạnh với đời
Khóc đi
Đừng ngại ngùng, xấu hổ
Ta cũng khóc khi sướng vui, hội ngộ và hạnh phúc
Nên khóc cười có cách xa là mấy
Hãy khóc như đã cười

cười như đã khóc





CÂY ĐỜI
Ngửa mặt hứng mưa
Ngả bên này đón nắng
Nghiêng bên kia tránh gió

Cũng tranh giành, ham vui, sợ chết
Cũng tham lam, ích kỷ, hẹp hòi
Cũng bác ái, từ bi, hỉ xả,
Cũng có khi đứng lặng…cô đơn

Mặc cho đám dây leo ti tiện,
Mặc bao cơn bão táp, phong ba
Mưa nguồn, chớp biển,
Sá chi
Vẫn hiên ngang vươn tới trời cao
Làm bạn cùng trăng sao, mây núi
Lúc cao hứng vẫn say sưa đứng hát.
Tỏa hương thơm, đem bóng mát cho đời

Một mai,
cây bỏ thế gian này
Vẫn
Cựa mình đâu đó
một mầm non ...




KHÔNG AI CÓ THỂ HÁT THAY CHÚNG TA
Người phụ nữ Chăm
Thong thả, khoan thai, từng bước
Họ đội nước trên đầu
Vừa đi vừa hát
Hát để thổi hồn dân tộc vào gốm Chăm, thổ cẩm Chăm,

Trà Vigia
Đào ao rồi lại lấp
Lấp xong, lại đào
Điệp khúc ấy đã viết nên những áng văn xa xăm, hùng tráng

Tôi nghe tháp Chăm hát
Bài ca ngày xưa huyền bí kiêu hãnh,
Hát để người mãi đến với tháp bằng lòng thành kính
Hát để lễ hội ngày càng thêm linh thiêng
Hát để các tháp lại gần nhau hơn

Inrasara hát
bài ca Tagalau
bài ca văn hóa Chăm
Cả dân tộc cùng hát
Để ngày mai
Đất trời
bừng sáng
Một trời hoa


KẺ KHỐN NẠN

rượu....
Có những ly phải nài nỉ bạn bè dùng chung
Có những ly phải gắng nuốt một mình
Vài ly khác lại như bị lãng quên, chẳng còn chút vị đắng cay

nhạc...
Ca sĩ nhiều khi phải hát bài mình không thích
Cho người hay cho mình
để tồn tại.

tranh...
Họa sĩ phải chọn màu đậm-nhạt, tối-sáng
Cho bức tranh sắp ra đời
Tặng mình hay tặng người.

sống...
Là những khi ta sống cho ta
và cả những lúc ta trở thành người khác
Bằng mọi cách để thực hiện được điều mình yêu thích
hoặc ruồng bỏ nó đi...
Với gia đình, tôi vẫn giữ lại ít nhiều làm của riêng
Với bạn bè, tình cảm dành cho mỗi người sao có thể bằng nhau được!
Giận hờn, thất bại, đâu phải chuyện vu vơ
Ta phải chọn lựa
Để thêm yêu, thêm ghét cuộc sống này

Cái thằng trong tôi....
Vẫn cho rằng
Sống là nghệ thuật
Phải sống sao để không hổ thẹn với chính mình :
Một kẻ
khốn nạn!




KỶ NIỆM

Ai sống trên đời
Lòng không đầy kỉ niệm

Những chuyện buồn, muốn quên, cũng chẳng được
Những chuyện vui, nhớ lại, lòng không vui

Thực tại
mơ hồ
Giây phút tới và qua
Nào ai nắm được
Bởi lẽ
Kỉ niệm đã hiện hữu ngay trong chính phút giây này.

Hãy tồn tại
Để mai sau
Sẽ còn lại trong ta
Những kỷ niệm
đong đầy....



Cảm nghĩ về hai câu đầu trong bài Tình ca của Phạm Duy

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời, à ơi tiếng ru muôn đời”

Tôi rất thích từ “TIẾNG" trong câu đầu bài Tình ca của Phạm Duy và cũng chợt nghĩ sao không phải là từ "đất " nước tôi hay là một từ nào khác...
Đây có lẽ là tiếng lòng, tiếng bi ai sầu khổ của một dân tộc đã từng trải qua bao cuộc chiến tranh kéo dài với quá nhiều mất mát và đau thương. Năm tháng và lịch sử qua đi, tiếng nước tôi ở lại trong cõi lòng Phạm Duy và trong tâm hồn mỗi người dân Việt chúng ta.
Phạm Duy đã “yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời”. Đúng thế. Các em bé từ thuở còn nằm nôi đã được ông bà cha mẹ rót vào tai và gieo vào tâm hồn thơ trẻ những câu ca dao tục ngữ, câu hò, những làn điệu dân ca trữ tình, đằm thắm và những lời ru nghe xa vời vợi nhưng cũng thật gần gũi bởi nó là tâm hồn Việt đã đang và sẽ theo ta suốt cả cuộc đời...
Khi còn nhỏ các anh chị em tôi ít được nghe mẹ ru ngủ bởi bà còn phải tảo tần hôm sớm để lo bát cơm manh áo cho gia đình. Tôi lại được nghe những lời ru từ các bà mẹ hàng xóm khi họ ru con ngủ giữa những buổi trưa hè nóng nực có tiếng gà trưa, tiếng võng kẽo kẹt dưới mái nhà tranh đơn sơ. Thật hạnh phúc khi nghe những lời ru thật xa vời để thả hồn mình vào những mộng mị êm đềm. Tôi luôn mường tượng ra cảnh đồng quê nên thơ yên bình với cánh đồng lúa xanh rờn xa lắc, cảnh vợ chồng quê hạnh phúc bên con thơ giữa đêm trăng thật thanh bình yên ả. Tâm hồn Việt đã được gắn với làng quê, con trâu cái cày, đám trẻ nô đùa, với sông nước cỏ cây và các trò chơi dân gian thật đơn giản, gần gũi. Ở đó dân làng sống với nhau bằng tình cảm mộc mạc, chân tình và nồng thắm biết bao!.
Bài nhạc này viết ở thể thứ (thường dùng cho loại nhạc tự sự, tâm tình), riêng câu hát


“à ơi tiếng ru muôn đời”, từ “muôn” lại ở thể trưởng (tươi vui, mạnh mẽ) như muốn nhấn mạnh và nhắn gửi người nghe rằng: vĩnh viễn, mãi mãi và muôn đời trong ta là lời ru của mẹ, lời ru đã nuôi ta lớn khôn thành người. Khi hát lên từ “muôn”, trong ta bỗng dậy lên một tình cảm trong sáng thiêng liêng với đất nước, một niềm tin vào ngày mai sáng tươi rạng rỡ. Và bản nhạc trở lại giọng thứ đầy truyền cảm sâu lắng. Chỉ có phù thủy Phạm Duy mới kết hợp tài tình giữa lời và nhạc siêu đẳng như thế! Chỉ cần một từ và một nốt nhạc mà thôi. Và cũng chỉ cần từ ý của hai câu này, Phạm Duy đã viết nên một bản Tình ca bất hủ trong làng tân nhạc Việt Nam .
Người Việt có tình cảm vô cùng sâu nặng đối với gia đình. Tôi có nhiều người thân đã xuất ngoại. Họ sẵn sàng làm tất cả miễn là có tiền để gửi cho bố mẹ anh em họ hàng đang cực khổ ở quê nhà. Người nước ngoài họ dành dụm đủ tiền để đi du lịch hằng năm là hết, Còn người Việt chúng ta chẳng thể làm thế được khi người thân mình còn khổ quá, sao đành?.Và cũng vì những câu hò, lời ru xa vời đã thấm đẫm vào máu thịt chúng ta rồi, không thể khác được.
Phạm Duy viết bài này năm 1952 nhưng gần 50 năm bài hát không được phổ biến tại miền Bắc và vô tình bản nhạc này trở thành nhạc của miền Nam trước kia. Tuy nhiên trong chương trình Ngày trở về năm 2006 của Phạm Duy, ông đã kết hợp bài Tình ca của Hoàng Việt và bài Tình ca của Phạm Duy đã trở thành bản Tình ca được trình bày hợp ca rất hùng tráng , đầy tính nhân văn của người Việt Nam trong thời đại mới..
Phạm Duy trở về Việt Nam có vẻ như là điều đương nhiên, cũng như lá phải rụng về cội để được “chết nơi ra đời”(1)

(1)Lời trong bản nhạc Anh sẽ về của Nguyễn Hữu Nghĩa sáng tác 1972




BUÔNMATHUỘT VÀ TÔI

Mình viết về BMT của mình bằng những ký ức một thời tuổi thơ....
Bảo Toàn sinh ra tại nhà thương Thanh Bình, góc đường Tôn Thất Thuyết (Lê Hồng Phong) và Quang Trung, nay là Trạm y tế phường Thống Nhất.
Lúc đó nhà bố mẹ mình nằm trong khu vực gồm 3 con đường: đường Tự Do(Nguyễn Chí Thanh), đường Bà Triệu và đường Hùng Vương, hồi ấy người ta gọi khu vực này là Khu cư xá Dinh Điền.
Mình còn nhớ rõ là có rất nhiều gia đình là lính, công chức và một số người làm ở Sở Mỹ sống ở khu vực này. Phần lớn họ là dân Quảng, dân Huế hoặc dân Bắc,.. và từ rất nhiều nơi về đây sinh sống. Mọi người trong khu sống với nhau rất chân tình, hiền hoà, không có trộm cắp và tệ nạn xã hội.
Mình vẫn nhớ những chiếc xe đẩy được làm bằng tấm ván dưới đặt bốn bánh xe bằng gỗ. Bọn trẻ con đẩy chạy khắp xóm làm bụi mù trời thật vui! BMT và tuổi thơ của bọn mình hòa chung với bụi nhưng lúc đó tụi mình cũng chẳng biết dơ bẩn là gì.
Các ngôi nhà trong khu đều lợp tôn nên trong nhà rất nóng và nền cũng toàn là nền đất . Tối đến mẹ thường bắt mấy chị em mình leo lên giường, rồi mẹ lấy thau nước và dùng tay vẩy nước lên nền nhà cho bớt bụi Nền nhà nào cũng nổi đầy những cục tròn to bằng quả trứng gà .
Vì nhà mình gần phi trường L19 nên mỗi lần máy bay cất hoặc hạ cánh, bụi lại bay mù trời. Dọc theo đường phi trường vào cuối năm, hoa cúc quỳ nở rộ và vàng rực cả một góc trời thật là đẹp!
Trên Bảo Toàn là chị Yến chị sinh trước tụi mình một năm. Bố mình người Bắc vào Nam năm 54, mẹ mình người Huế vào BMT năm 59. Bố làm công chức tại Phòng Viễn thông, cơ quan này nằm trên đường Độc Lập (Lê Duẩn) gần Toà Hành Chính(UBND tỉnh ngày nay). Lúc bấy giờ lương bố đủ nuôi vợ và 3 con nhưng do bản chất nhà quê, lại tham công tiếc việc nên mẹ mình không chịu ngồi yên mà đi buôn bán thêm.

Lúc Bảo Toàn gần 1 tuổi, ba chị em được cậu (em của mẹ) chăm sóc. Bạn có thể hình dung được cậu mình lúc đó mới học lớp 7 mà phải ẳm một lúc ba đứa cháu mới lên 1,2 tuổi để mẹ mình buôn bán.
Nghe mẹ kể BảoToàn rất dễ nuôi, cứ đói là khóc, cho ăn no là nằm chơi và bây giờ… vẫn thế. Mẹ mình bán tạp hóa trong Khu Dinh Điền rất đắt hàng và đông khách.
Những năm từ một đến sáu tuổi, mình không nhớ nhiều lắm có chăng là được nghe mẹ kể lại. Là anh em sinh đôi nên tất cả quần áo mẹ mua cho hai đứa đều giống nhau tất tần tật. Trong khi mẹ mình rất tự hào về hai thằng con sinh đôi hiền lành, ngoan ngoãn và dễ thương thì Bảo Toàn lại luôn mắc cỡ với mọi người vì hay bị mọi người trêu chọc rằng hai đứa giống nhau quá!
Những năm mẫu giáo lớp năm và lớp tư, Bảo Toàn học trường Ấp Tân Sinh I nay là Tiểu học Hùng Vương nằm trên đường Hùng Vương (bên cạnh trường THPT BMT ngày nay). Bạn Nguyễn tăng Vinh lớp C2 cũng học cùng mình trường này. Nhà gần trường nên hai anh em thường dắt tay nhau đi bộ đến trường. Mình vẫn thích đứng ngoài để nghe cô giáo dạy đánh vần cho các bạn khác lớp
Việc học hành của mấy chị em mình do bố đảm nhiệm. Ông dạy bọn mình mãi đến năm lớp 8. Nhà lúc nào cũng có sẵn roi treo trên tường. Bố thường đánh vào mông bọn mình và đánh đau khủng khiếp đến nỗi mẹ mình phải lên tiếng bênh vực các con và thế là hai ông bà lại giận nhau!
Bố giảng bài rất hay nhưng riêng môn văn thì bọn mình lại không học được, cũng chẳng hiểu do bố hay do bọn mình nữa!
Có lần bố gọi ba chị em mình lại để tập bài hát mà ông vừa biết đó là bài “Việt Nam Việt Nam ” của Phạm Duy. Bài được mở đầu bằng câu:
” Việt nam, Việt nam nghe từ vào đời,
Việt nam hai câu nói trên vành môi…”
. Lúc đó mình không hiểu " vành môi " là gì dù đã nghe bố giải thích. Mẹ mình thì lại thích những bài gồm“Chuyến đò vĩ tuyến, Chiều hành quân”của Lam Phương, bài Ngày trở về - Phạm Duy , những bài đó nghe thật buồn và có lẽ mình bắt đầu yêu quê hương đất nước mình từ những bài hát này chăng ? và nhiều bài khác nữa.
Từ đó cho đến bây giờ và có lẽ sau này cũng vậy mấy chị em mình vẫn rất say mê âm nhạc. Đó cũng do ảnh hưởng từ bố mẹ mình đấy các bạn ạ!
Nhớ lại những ngày mà gia đình nào cũng ồn ào vì tiếng la mắng con chơi bẩn và hư, nhiều nhà bố mẹ cãi nhau rồi cãi sang cả hàng xóm nữa, nhiều chuyện, nhiều chuyện lắm...
Những trưa hè các bà thường ngồi trên thềm nhà bắt chí cho nhau. Trong khu đầy những gà, chó, phân, củi, sình lầy,cỏ rác... thật là vui! Ngày ấy phụ nữ đẻ nhiều lắm và mẹ mình cũng thế . Mỗi lần mẹ gọi hai anh em tè vào cái tô là biết ngay trong xóm có người sinh con!
Mình rất sợ mẹ đẻ vì khi đó bà mặc đồ kín mít chỉ chừa hai con mắt, phòng thì tối om và nóng nực cùng với mùi dầu tràm, hãi quá! Mỗi lần mẹ gọi mang thịt hoặc chả kho tiêu vào buồng là hai thằng chuồn ngay, không kịp nhìn em bé nữa.
Những lúc trái gió trở trời bị cảm cúm, nhức đầu, mẹ dặn bố mua dầu Nhị thiên đường và Tiêu ban lộ tại hiệu thuốc Bắc Dân Thiên Đường (Ở đường Quang Trung gần Y Jút). Thuốc Tiêu ban lộ thì bọn mình nhớ đời vì đắng kinh khủng.
Những ngày tết Trung thu thì vui ơi là vui. Nhà nào nhà nấy, bố mẹ đều phải làm đèn cho trẻ con bằng tre, giấy, lon sữa bò,…Lúc ấy không có tiền để mua lân đâu và cũng không được mấy nhà có bánh Trung thu để ăn nữa. Mà những trò chơi của trẻ thì vui vô cùng, các bạn thử nhớ lại xem nhé! Những đêm trăng đẹp, các gia đình trải chiếu ra ngoài sân đất ngắm trăng, trong nhà chỉ thắp một cái đèn hột vịt đủ để đuổi ma thôi.
Bố mình có chiếc xe Goben trông oai lắm, ông rất hiền, đẹp trai và rất thích nhạc.Mẹ mình cũng đẹp nên mới sánh được duyên cùng bố chứ!
Tuy cực khổ nhưng hằng tuần cứ đến Chủ nhật là cả gia đình lại đi chơi phố, chụp một tấm hình tại hiệu ảnh Trung Việt đường Lý Thường Kiệt (nhà của Đặng Tòng Niên lớp C3). Hàng xóm cứ tưởng gia đình mình theo đạo Thiên Chúa. Đến nay những tấm hình đã gần 50 năm nhưng mẹ mình vẫn còn giữ gìn nguyên vẹn.
Tuổi thơ của mình là những trẻ con cùng lứa, cởi trần, mũi thò lò, trên đầu đầy ghẻ, cứt trâu . Vì đường sá đầy đất và bụi, nên bọn mình cũng dùng đất ...làm bạn. Khi bị chảy máu, cứ lấy đất đắp lên sẽ nhanh khỏi thôi!
Lúc ấy mình mơ được mẹ sắm cho một chiếc áo thật nhiều túi để đựng bi chai, dây thun, hình, nắp keng vân vân và vân vân …Mẹ mình đã hứa sẽ may hai bộ cho Bảo Toàn nhưng đúng vào tết Mậu Thận đó, mọi việc đã thay đổi hoàn toàn, kết thúc những ngày tháng êm đềm ,thanh bình và vô cùng hạnh phúc...
Gia đình mình chuyển đến nơi ở mới...
11/09


Tết Mậu Thân,
Tôi phải rời xa hàng xóm thân thương
Và những kỉ niệm đẹp của một thời thơ ấu
Để biết thêm rằng cuộc đời không chỉ có niềm vui
Và quanh ta còn bao người đau khổ...
Chiến tranh!

Chị em mình tiếc cả nồi bánh chưng đang nấu dở, bố mẹ mình phải bỏ cả nhà và cửa hàng. Cả gia đình về trú tại cửa hàng Cửu Long trên đường Quang Trung, bên cạnh là Phúc An, tiệm vải Bombay (có chủ là người Ấn Độ). Tiệm kem Chi Cao ở góc đường Lý thường Kiệt hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau làm dậy cả một góc phố....
Sau đó không lâu bố mình bị gọi đi quân dịch (lính Không quân đấy!) Cả nhà gồm bố mẹ và năm chị em được đi trực thăng về Nha Trang sinh sống. Lần đầu tiên trong đời được tắm biển (không phải tắm tiên) và được đi trên cát thật thích vô cùng, không có bụi và tha hồ mà tung tăng bay nhảy! Chị em mình đã uống không biết bao nhiêu nước biển mà vẫn chưa bơi được.Được gần một năm, cả nhà lại về BMT, bố mình được làm việc ở nhiệm sở cũ.
Năm 1969, nhà mình dọn về hẻm Phạm Ngũ Lão, cạnh trường tiểu học Bồ Đề và Cô nhi viện. Ở đây cũng toàn là dân tứ phương đến lập nghiệp. Bảo Toàn rất thích người Quảng bởi họ chân chất hơn còn người Bắc thì nghiêm quá!
Xóm này cãi nhau còn tợn hơn. Cứ hễ mất gà qué hoặc con cái đánh nhau sứt đầu mẻ trán là lại inh ỏi khắp cả xóm. Các bà luôn chê bai người khác là nhiều chuyện hơn mình. Mẹ mình kể là hai thằng thường đứng trước cổng nhà người ta, tay chắp sau đít nghiêng đầu nhìn vào. Khi nhà có người bước ra là hai thằng ú té chạy về nhà (chó cậy nhà mà!). Mẹ cứ bảo hai thằng là hóng chuyện và mình cũng không hiểu từ hóng chuyện nghĩa là gì! Chỉ biết rằng hai thằng đang khám phá thế giới, bắt đầu từ nhà hàng xóm rồi đến đầu ngõ, đầu đường sang tới bên kia xóm..
Xóm này cũng đông trẻ em và cũng không sạch sẽ như bao xóm khác. Đồng lứa tuổi của bọn mình cũng được chục thằng tha hồ vui chơi đủ các trò. Ở đây cũng nữa tỉnh nữa quê nên nhà nào cũng có sân đất. Chị Yến thường tìm hoa về và trồng rất nhiều nhưng Bảo Toàn chẳng thấy đẹp, chỉ thấy màu hoa là tươi thôi!
Bảo Toàn học lớp ba, nhì, nhất tại trường Cộng đồng Nguyễn Công Trứ, chị Yến học trường Nữ Tiểu học Bà Triệu còn ba đứa em sau mình hãy còn nhỏ. Những ngày học ở trường này nhiều kỉ niệm lắm, mình sẽ kể sau vậy.
Dưới con mắt của Bảo Toàn, các anh chị học hơn mình một hai lớp bọn mình cảm thấy họ lớn lắm nên đã ước giá mẹ đẻ bọn mình sớm hơn một hai năm nhỉ!

Chị Yến và em Mai

Khi đi học Bảo Toàn cứ thẳng đường Phan Bội Châu mà đi nhưng khi về, hai đứa lại thích đi vòng qua đường Quang Trung xong trèo rào cổng chính chùa Khải Đoan đến đường Nguyễn Trãi rồi mới đi về nhà. Đoạn đường Quang Trung này dốc, ít cửa hàng nên sinh động hơn và cũng có nhiều cái để mà tò mò. Trên đường có đền thờ ở phía tay trái, trông sợ lắm! Mà bọn mình càng sợ miếu đền bao nhiêu thì lại càng thích đến đó bấy nhiêu.(Thế mới lạ!)
Ngày đó mình thấy các miếu, đình, đền, chùa linh thiêng lắm. Mình sợ ma nhất trên đời nhưng vẫn muốn đến nghĩa địa chơi. Trên đường Phan Bội Châu có ba nghĩa địa theo thứ tự xa dần là nghĩa địa Chùa, nghĩa địa Làng và nghĩa địa Tàu nay đã giải tỏa hết.
BMT suốt những năm sau này buồn lắm! Đêm đêm nghe pháo kích liên tục.Trực thăng, máy bay L19 và cả phản lực nữa quần liên tục, để lại những vệt khói trắng trên bầu trời. Có những chiếc vừa nghe tiếng gầm rú đã mất hút.
Cuối đường Phan Bội Châu có trại lính, thỉnh thoảng xe tăng, xe GMC chở đầy lính đi hành quân qua làm bụi mù trời. Khu Mai Hắc Đế gần bệnh viện tỉnh cũng vậy. Những khi lính từ mặt trận trở về, người dân sợ lắm, các cửa hàng đều đóng kín cửa vì sợ bị họ quậy. Có những đêm nghe văng vẳng tiếng cồng chiêng từ các buôn làng xa xôi vọng về sao thấy chạnh lòng chi lạ...
Mẹ mình bán bánh mì ở góc đường Tôn Thất Thuyết và Quang Trung đối diện với đồn Cảnh sát. Những lúc bố trực đêm, hai thằng đi đón mẹ về. Tám giờ là đường phố vắng tanh. Mẹ phải ráng thêm một tiếng nữa để bán được thêm vài ổ bánh mì và cũng để chờ các rạp xinê (Lô Đô, Hưng Đạo và Tường Hiệp) tan xong rồi về luôn. Lúc đó cũng vừa nghe tiếng còi hụ giới nghiêm, mọi người không ai được ra khỏi nhà. Cảnh sát đi tuần tra khắp nơi.
Mẹ mình lấy hàng ở lò bánh mì Âu Hoá trong chợ BMT (giữa Quang Trung và Phan Bội Châu). Mỗi khi mưa xuống, trong chợ nền đất ngập nước đen ngòm và hôi thối vô cùng! Tối nào mẹ bán đắt thì mình đi mua thêm bánh tại lò bánh mì Dân Sinh trên đường Ama Trang Long. Trẻ em làm việc ở lò bánh mì này phải thức khuya dậy sớm trông tội vô cùng! Trong khi hai thằng mình chỉ có mỗi việc trông bánh chưng Tết mỗi năm một lần mà còn làm không nên hồn nữa là…
Lúc nhỏ mình thích xem phim ở rạp chiếu bóng Thăng Long (gần ngã sáu) nhất. Ở đó họ thường chiếu phim Pháp rất hay nhưng cũng có những bộ phim xem xong mình chả hiểu gì! Mình còn nhớ rõ những bộ phim hài như: Tứ quái Charlot, Ngũ quái Charlot, Chiếc xe điên đại náo Cựu Kim Sơn; các phim cao bồi bắn súng của Mỹ và một số phim Việt Nam... Các rạp khác thường chiếu phim Hồng Kông có các diễn viên như Lý Tiểu Long, Khương Đại Vệ, Địch Long, Trần Tinh...Nhiều phim hay mà khi chiếu chưa hết, khán giả đã chuẩn bị đứng dậy về làm mình tức lắm! Cứ đổ tội là do họ đứng dậy nên người ta không chiếu nữa. Thật đúng là trẻ con!
Ngày ấy lính cảnh sát, quân cảnh, thiết giáp,.. mặc đồ trông rất đẹp và oai nữa. Dọc đường và ở chợ người bị thương đang băng bó và người tàn tật cũng rất nhiều. Mình đã đến các khu thương phế binh (cuối đường Lê Văn Duyệt - XVNT) thấy toàn đàn bà trẻ con nheo nhóc rất tội nghiệp! Khu Lam Sơn đường Y Jút và khu gia binh cuối đường Hoàng Diệu cũng thế! Toàn những nhà lợp tôn vách ván cũ nát . Khu nhà được vây bằng hàng rào kẽm gai trông thật xót xa!
Mình được bố chở đi khắp các quận Phước An (Krông Păc), Buôn Hô, Thuần Mẫn (EaHleo), Lạc Thiện (Lăk) đâu đâu cũng thấy những nhà lợp tôn vách ván. Các trại lính, các khu dinh điền đều được dựng lên trên nền đất trống rất ít cây trái, chung quanh cũng lại kẽm gai giăng đặc.
Sau này mình mới thấm thía câu thơ của Nguyễn Đình Thi mà bạn Niên C3 cũng đã rất tâm đắc:
“Dây thép gai đâm nát trời chiều”
Chiều về đã buồn mà phải nhìn hoàng hôn qua hàng rào kẽm gai sắt nhọn, hỏi sao không nao lòng cho được! Trời chiều đã nát, lòng người cũng tan nát theo....
Càng lớn hai thằng càng đi chơi xa dần. Các khu Trần Hưng Đạo gần trường THTH hay Suối Đốc học cảnh vật rất đẹp, nhưng người dân thì lam lũ và cực khổ vô cùng. Hai thằng rất yêu vùng quê nhưng cũng rất ít khi được đi chơi xa.
Càng lớn mình càng thấm thía khi nghe ai đó nhắc đến xứ Bụi mù trời và Buồn muôn thuở ! Sau này các bạn trường Nguyễn Công Trứ còn đặt thêm tên Bánh mì thịt nữa.
Mấy chị em mình thật vô cùng hạnh phúc vì còn đầy đủ bố mẹ và cả nhà luôn được ở gần nhau. Trong Cô nhi viện có biết bao nhiêu trẻ em mất cha, mất mẹ phải nhờ đến các tổ chức từ thiện cưu mang. Biết bao nhiêu ngôi mộ vô danh ở các nghĩa trang mà hai thằng không bao giờ đếm xuể ...
Những ngày cuối hè trời mưa dầm lê thê suốt cả tuần. Mưa thối trời, thối cả đất. Những ngày ấy thật buồn! Mẹ bán hàng cũng ế ẩm. Nghe mẹ kể chuyện về thời thơ ấu, về xứ Huế, về Ngưu Lang Chức Nữ chợt thấy lòng càng quặn đau thêm...
11/09



BÔNG HOA CHO NGÀY 20/11
Bông hoa cho ngày 20/11
của mình
là nén nhang
thắp trên mộ phần
của thầy Huỳnh Nam
Năm học lớp 10, mình được thầy Huỳnh Nam làm giáo viên chủ nhiệm và cả quãng đời học sinh kể cả 2 năm CĐSP, 3 năm trung cấp xây dựng và 5 năm tại chức, hình ảnh thầy Nam và thầy Nguyễn Văn Nhạc (chủ nhiệm lớp 12) sẽ chẳng bao giờ phai nhạt. Và mình cũng tin chắc rằng cả lớp của mình ai nấy đều yêu quý và dành cho hai thầy những tình cảm kính trọng và chân thành nhất.
Năm học lớp 10, nghĩ lại mình còn nhỏ và trẻ quá nhưng lại muốn làm người lớn cơ nên không chịu chấp nhận sự sắp đặt và khuôn phép...
Mình nhớ thời đó, trường dạy rằng thanh niên sống phải có lý tưởng nhưng bố mẹ mình có lý tưởng gì đâu mà vẫn sống tốt và sống đẹp nhất trên đời này!
Những buổi đi lao động dài ngày, mình và Huỳnh Đình Thiện thường tâm sự với Thầy là tại sao, vì sao...Cho tới giờ, mình vẫn còn nhớ những lời Thầy đã nói: ”Em cứ sống và làm việc và đừng bao giờ hối hận về việc mình đã làm” Lúc đó mình chưa hiểu tại sao Thầy không trả lời trực tiếp câu hỏi của mình, giờ nghĩ lại thấy mình đã làm khó cho Thầy rồi!
Thầy ơi!
Lời Thầy dặn sẽ mãi là hành trang để em bước vào đời. Em sẽ mãi luôn làm đúng theo những gì Thầy đã dạy.
Thầy viết chữ trên bảng rất đẹp và giảng bài rất hay, dĩ nhiên là với các bạn nữ thì.. hơi nhanh!
Mình nhớ lúc đó lớp trưởng là Bùi Khắc Chính, trong cuộc họp phụ huynh đầu năm vào Chủ nhật, Chính đứng trên bậc thềm đưa một tay ra bắt tay các phụ huynh đến dự (oai thế chứ!). Sáng thứ hai hôm sau Thầy đã dành hẳn 20 phút để dạy cho cả lớp nghe về bài học bắt tay (mình sẽ không giải thích rằng bắt tay như thế nào vì chúng ta cũng đã hiểu hết rồi), và mình cũng đã nghĩ gần 30 năm qua đã có bạn nào được học bài học này chưa. Có lẽ Thầy đã dự đoán trước rằng nhà trường sẽ không dạy bài học đơn giản này chăng?
Xưa nay chưa bao giờ mình đến thăm thầy cô vào ngày 20-11 cả. Lúc đó có nhiều bạn đến nhà rủ đi, mình đã trả lời rằng nếu đã quý và nhớ đến thầy cô thì ngày nào đi thăm chẳng được.
Đến nay đã 30 năm trôi qua và có lẽ mình cũng đã thay đổi và bông hoa đầu tiên trong đời của mình cho ngày 20-11 là nén hương cho Thầy như các bạn đã thấy đó.
Mấy hôm nay đọc blog của Hội lớp thấy bài của Diệm có nhắc nhiều đến Thầy Nam làm mình bỗng nhớ đến Thầy da diết, mình cũng chợt nhớ đến bài "Đứa học trò trở về" của Nguyễn Quyết Thắng...
Một bông hoa nhỏ dành cho thầy, cũng là một tấm lòng thành của đứa học trò luôn nhớ về người thầy đáng kính - thầy Nam ..

BẠN CŨ
Mình học chung với Tuấn cùng Dũng, Khuê (C3 cả) nhiều hơn các bạn 2 năm (Do học chung trường CĐSP BMT đó). Suốt hai năm cả bọn không ai học một chữ, chỉ vui chơi là chính nên đến nay có ai tốt nghiệp được đâu.
Với mình, Tuấn là người siêng năng và chịu khó nhất mà mình đã gặp. Tuấn đã gánh vác vai trò trưởng nam vô cùng nặng nề và cũng hoàn thành nó một cách xuất sắc.
Gia đình Tuấn là gia đình nho giáo và rất nề nếp. Mình nhớ rất rõ mỗi khi mình đến nhà Tuấn hoặc khi về, các em Tuấn đều đứng dậy, khoanh tay chào rất lễ phép làm mình ngượng quá! (Bởi mình thấy mình có lớn đâu!)
Những năm tháng khó khăn, một mình Tuấn làm phải năm sào đậu phộng, đi rẫy về phải chở cây chuối cho heo ăn nữa chứ! Tuấn làm rất giỏi từ mộc, nề, điện nước, cơ khí, máy nổ, tài xế nữa, tất tần tật…
Người đầu tiên bày mình uống rượu chính là Tuấn (uống hôm liên hoan tốt nghiệp cấp ba). Hôm đó, Tuấn lần lượt chở từng người về. Mình về nhà làm đổ đèn dầu, mẹ mình chỉ mắng yêu .Cũng may cho đến giờ chưa ai phàn nàn mình vì tội uống nhiều. Vợ đôi khi cũng nhắc nhẹ nhưng cũng vẫn là mắng yêu. May cho Tuấn đó!
Hôm kỉ niệm ngày cưới, các em Tuấn đều nói :"Bạn anh Tuấn tụi em nhớ nhất là anh Toàn" làm mình thật vui và xúc động. Cũng lâu lắm mình mới được gặp hai bác, chi Giáp và các em của Tuấn. Thật hạnh phúc khi mọi người đều nhớ đến mình và những kỉ niệm đẹp ngày xưa...
Những ngày gần Tết (Tết đền gần rồi đó), Tuấn lau dọn nhà cửa, làm mới các đồ vật trên bàn thờ, nhất là đánh bóng các lư hương bằng đồng (chùi mệt lắm!). Còn thêm 40-50 kg nếp gói bánh tét và hàng thau bột làm bánh thuẫn nữa chứ! Một mình Tuấn làm tất. Các bạn thường nói ai được làm vợ Tuấn là sướng nhất trên đời! Điều đó thật là đúng.
Còn nhớ Tết năm 87, Tuấn chở vợ cùng bé trai bụ bẫm và kháu khỉnh đến nhà mình bằng xe Yamaha màu xanh (xế nổ đàng hoàng đấy). Đến nay đã lâu mình vẫn chưa gặp lại cháu (tệ thật!), chỉ biết cháu tốt nghiệp kỹ sư xây dựng và theo nghề của bố.
Tuấn ít khi rảnh để mình được cùng uống rượu nhưng dù sao một năm hai ba lần cũng là quá đủ để gắn kết một tình bạn dài lâu.
Chúc gia đình bạn và mọi người luôn hạnh phúc nhé!

NGÀY MỚI
Ngày mai mình chuyển công tác về Công trường thuỷ điện Srêpok3 (nhưng vẫn gần các bạn đấy nhé). Tạm biệt công trường thuỷ điện Buôn Kuốp sau gần 6 năm gắn bó, tạm biệt những con đường đi về sau ngần ấy năm cùng biết bao kỹ niệm buồn vui.
Những ngày công trường thi công tấp nập, đường đầy bụi, xe không có máy lạnh không thể vào được. Các lớp bụi dày đến 30cm, có tưới nước cũng không xuể. Mưa thì khỏi phải bàn. Mình sẽ kể các bạn nghe về những khó khăn và hạnh phúc nhé!
Thi công hai hầm có đường kính 8m và dài 4km là khó nhất. Do nhà thầu cũng chưa kinh nghiệm và địa chất mỗi vùng khác nhau nên tai nạn lao động dẫn đến chết người nhiều nhất. Đi vào hai đường hầm này buồn vô kể. Hai bên là các ngọn đèn yếu ớt, nền thì lởm chởm đá, nước trong hầm chảy ra đen ngòm cao gần đến đầu gối. Không khí đầy mùi thuốc nổ do vừa nổ mìn xong cùng bụi mù mịt. Xe ra vào thả khói đen kịt (xe chạy bằng xăng không được vào). Trong hầm tuy không nắng nhưng rất nóng nực, khó thở, mồ hôi ướt đẫm cả áo, nước rơi lả tả từ trên đỉnh hầm xuống mủ và hai vai nghe lành lạnh. Một vài công nhân đi bộ lững thững về với bước chân rã rời để đổi ca. Ra khỏi hầm như thoát khỏi địa ngục vậy. Bọn mình trực 24/24 nên riết cũng quen.
Hạnh phúc nhất dĩ nhiên là khi mình hoàn thành công việc nhưng không thể thiếu rượu và hát. Trong công trường mọi người sống rất chan hoà và tình cảm , ít phân biệt xếp với lính. Ở đây uống rượu rất ngon và hát cũng rất sướng (dĩ nhiên là cả những buổi trốn…). Đại C3 làm cùng nơi với mình, Đại làm việc rất hăng say, nhiệt tình. Tuy uống rượu kém nhưng khoản karaoke.. ôm thì.. không từ chối đâu. (Đại ít vào Blog lắm nên hi vọng Đai không đọc bài này).
Mình yêu thích công việc của mình và cũng tự hào khi mặc chiếc áo xanh do cơ quan cấp. Cũng như chiếc mũ vàng bảo hộ trên có chữ Toàn và mình đã dùng nó làm avata trong blog cá nhân của hội khoá.
Sáu năm với đời người không ngắn, công trình thi công xong bọn mình giao lại cho Nhà máy và đến công trường khác. Cũng như người thợ hồ, xây những căn nhà đẹp cho chủ xong họ lại đi, bỏ lại sau lưng những khổ cực và hạnh phúc để đi tìm cực khổ và hạnh phúc mới.

phitoan # 16. June 2010, 06:52
Gửi bạn sắp về cõi vĩnh hằng
Chúng ta có nhiều ước mơ
Còn sức lực, thời gian
để tán phét, nhậu nhẹt và đàn hát

Ước mơ nhỏ nhoi của bạn tôi:
Được thêm một lần
trở về thăm lai
Khung trời tuổi xanh bình yên,
Nơi cất tiếng gáy đầu đời
Nay không được nữa rồi

Bạn nằm đó
Bệnh ung thư đang xâm chiếm thể xác
Từng cơn đau giày vò, hành hạ
Nhưng
Trong đôi mắt ướt của bạn
Tôi vẫn nhìn thấy sự tinh nghịch, lạc quan
Vẫn nét ngây ngô dễ thương, trìu mến lạ thường!

Một Trần Đại du đãng đang ngã gục
Ngựa hoang đành dừng bước
Thần tượng của các girl
rồi sẽ không còn
Thế giới dường như cũng tan theo ...

Biết bao người thương yêu lo lắng
Bạn vẫn là người hạnh phúc
Hãy nhớ nhé!
Để làm hành trang cho những ngày còn lại
Bởi lẽ
Kẻ chậm chân trong ta
ai đây người đưa tiễn?


Một chút thu
Một sáng thức dậy
            mở toang cửa sổ
Một ít nắng, chút gíó, se se lạnh  
Ngoài đường
            người đi lại  thưa thớt
Dường như phảng phất
Đâu đây
Một chút
Sắc thu đầu mùa.  
Trời mây cùng một màu u ám            
Mùa thu
 chưa đủ lớn
            để xua tan nắng hè gay gắt
 chưa đủ mạnh
            để mang lạnh tới, kéo đông về  
Lòng chợt buồn
chợt nhớ ...
Thuở ấu thơ vô tư, hồn nhiên
Thời trai trẻ lang thang, cô độc
Đi tìm một nửa ...
  Ta như mùa thu
giữa ngã ba cuộc đời
Mùa thu chẳng thể nào vui được
Mùa thu xưa- mối tình đầu hờ hững
Còn lại đây những buồn nhớ bâng khuâng
7/2010


Sếp

Sếp của mình nay 54 tuổi, ngày xưa Sếp học Đại học Bách khoa tp HCM, học được hai năm phải đi bộ đội, xong về học tiếp. Sềp học giỏi nên trường muốn giữ lại nhưng có lẽ do yêu gió bụi, nắng nóng, yêu anh em công nhân, yêu những công trình làm đẹp cho đời nên Sếp quyết định dành trọn tuổi xuân của mình để đến với các công trường xây dựng khắp miền Nam và vùng đất Tây Nguyên đầy nắng nóng cùng gió lạnh này.
Mình ít có dịp tiếp xúc riêng với Sếp, nhưng tất cả mọi người trong cơ quan đều vô cùng khâm phục tài năng, đạo đức và trí nhớ siêu việt của Sếp
Sếp đã chỉ huy cùng một lúc ba công trình thuỷ điện lớn nhất Tây Nguyên (sau thuỷ điện Yaly) đó là công trình thuỷ điện Buôn Kuốp-CS 260MW, CTTĐ Buôn Tuashra-80MW và CTTĐ Srêpok3-220MW. Nay cả ba công trình đã đi vào vận hành với hiệu quả đầu tư không ngờ.
Sếp chuyển ra Hà Nội sau khi hoàn thành các công trình, như người thợ xây bàn giao ngay nhà cho chủ mà không kịp ngắm nhìn tác phẩm của mình vậy.
Mình buồn vì không còn Sếp bên cạnh để được dìu dắt, nhưng cũng vui vì Sếp lại tiếp tục những công việc vẻ vang hơn cho đất nước
Cuộc sống cứ phải thay đổi để ta lớn theo cùng nó.
Mình có hai kỉ niệm về Sếp có lẽ chẳng bao giờ phai nhoà trong ký ức:
1/ Hôm gần Tết Nguyên đán năm 2005, mọi người náo nức về quê ăn Tết với gia đình. Năm ấy cơ quan cũng vừa mới thành lập nên CBCNV hầu hết ở tỉnh ngoài. Mình đem quà kèm theo Thiệp chúc Tết đến nhà Sếp. Sếp cảm ơn mình đã đến thăm và chúc Tết gia đình nhưng Sếp chỉ nhận mỗi tấm thiệp mà thôi. Mình thật sự ngỡ ngàng vì bất ngờ và cũng có phần lo lắng nhưng cũng gửi tặng lại Sếp tấm thiệp mừng Xuân
2/ Một lần công trường đang rất sôi động vì tiến độ, mình trực thứ bảy và đến sớm. Đường hầm có sự cố nên hôm ấy Sếp cũng vào rất sớm. Gặp mình Sếp hỏi ngay sao chưa vào hầm, mình bảo phải trực ngoài Đập chính. Sếp càu nhàu: “Đ.m trực mà không biết gì” và bỏ đi ngay. Bị ...chửi như thế nhưng mình lại thấy rất vui vì Sếp đã xử sự và mắng mỏ mình như một người em thân thuộc.
Mình đã làm rất nhiều cơ quan khác nhau, nhưng đêm nay sau khi dùng bữa cơm chia tay (cũng có thể là mãi mãi) với Sếp, mình thật sự xúc động viết lên vài dòng cảm nghĩ để chia sẻ cùng các bạn.
Sếp mãi là một trong những người mình yêu quý nhất và mình rất tự hào vì đã được cùng công tác với...Sếp.
Tháng 4/2011

Sếp, người đứng giữa cao nhất cùng các đồng nghiệp giám sát CTTĐ Buôn Kuốp.

605 nhận xét:

«Cũ nhất   ‹Cũ hơn   601 – 605 trên 605   Mới hơn›   Mới nhất»
Phuongmai12C1 nói...

T theo chủ nghĩa cơ hội bao giờ vậy????Sao mà chít được ,giờ đó T đã tiễn Liên go home rồi mà ! Có vợ ở đó đố mà dám ,có mà bị trói tay chứ thuận cả hai tay !:jester:

Danghoa12B nói...

THÔNG BÁO.Xin được trân trọng thông báo cho hai anh em Toàn-Mai một tin rất mừng.Đặng Hoà đã gửi hình hai anh em do phó nháy Quang con chớp được đi dự thi CẶP ĐÔI HOÀN HẢO do HK 78-81 tổ chức. Hi vọng sẽ giành được giải. Tiêu chí của cuộc thi là hình ảnh của các cặp đôi (bạn bè) cùng HK có những nét tương đồng, ngộ nghĩnh và ấn tượng. Ví dụ cặp đôi Toàn-Mai cùng nhìn về một hướng, cùng cười nhe răng. Hơi dị biệt một chút ở chỗ anh hơi đen còn em lại trắng nhưng hỏng sao vậy mới ngộ chớ!Thông tin chi tiết xin sang Blog Thu Hằng 78-81 sẽ rõ.http://my.opera.com/thuhang7881/blog/2011/12/09/imageKhuyến mãi thêm hình ni nữa nè. (Do phó nhòm Hoà chụp) Hoà quyết định gửi tấm này cho Ban tổ chức cuộc thi luôn. Khà khà!

phitoanc3 nói...

Chít thiệt rùi, mừng cái nổi gì? :cry:

Danghoa12B nói...

Toàn hay hầy!Người ta phải "chạy chọt" đủ kiểu mới được lăng xê đưa hình đi dự CẶP ĐÔI HOÀN HẢO, Toàn được ưu ái như ri mà lại rên rỉ "chít thiệt rùi" là răng?Sao khi được chụp hình lại cười "toe toét" rứa hỉ?

tranquangcong nói...

A PhiToan ơi bài hat đó a Yên gởi cho e trong những comment của bài(Cai chết của Ti cô Nương)đo ạ..!E cũng làm cho vui thôi..vi e củng làm biếng và củng chẳng biêt gi nhiều âm nhạc đâu a ơi..E cam ơn a đả ghé thăm...cảm ơn a nhiều lắm.

«Cũ nhất ‹Cũ hơn   601 – 605 trên 605   Mới hơn› Mới nhất»

Đăng nhận xét